nên gọi anh là thầy hay chồng

2 vợ chồng mình học ở thành công chính hiệu luôn. Thầy Phạm Văn Nữ, trưởng khoa đào tạo của thành công dậy luôn, nên hồ sơ các thứ ngon lành, xe giống lúc thi nên k bỡ ngỡ. Bạn nên học ở những trung tâm gốc, nghĩa là có chức năng sát hạch và cấp bằng. Vừa là người thầy, vừa là người anh luôn âm thầm hỗ trợ Hiển trên con đường phát triển sự nghiệp. Hay nói một cách đúng hơn, nếu không có anh thì Hiển sẽ khó có thành công như ngày hôm nay và dancesport Việt Nam sẽ không thể vươn tầm quốc tế được. Tổng hợp những câu nói, lời thơ hay ý nghĩa đáng suy ngẫm của thầy Thích Chánh Định trong các bài thuyết giảng "Miệng nên ít nói, tự nhiên ít họa" "Bụng dạ ít ăn, tự nhiên ít bệnh" - Thầy có nói trong một bài thuyết giảng: Bây giờ bệnh tật nhiều lắm là do Jagadish Vasudev (sinh ngày 3 tháng 9 năm 1957), được tôn là Sadhguru là tác giả của nhiều cuốn sách hay. Cuốn sách của ông Inner Engineering: A Yogi's Guide to Joy và Karma: A Yogi's Guide to Crafting Your Destiny là những cuốn sách bán chạy nhất do The New York Times kiểm chứng. danh sách bán chạy nhất . Ở quê tôi, con gái 30 là quá lứa lỡ thì chẳng ai thèm rước. Nhà tôi có 7 anh chị em, tôi là áp út, dưới tôi có 1 đứa em lấy chồng hơn 10 năm, con gái đầu cũng đã gần 10 tuổi. Các anh chị tôi cũng sớm ổn định, có nhà, có xe nên mọi sự quan tâm đều đổ dồn về phía Hiện thầy Pá vi đang sinh sống ở Nghệ An, bạn là người thực cần (nhớ là thực sự cần) hãy liên hệ với thầy trước. Zalo 1: 0866966335; Zalo 2: 0948206387; Zalo 3: 0918334190 Facebook: Thầy Bùa Pá Vi (hoặc tìm: 0918334190) Viber, Telegram, WhatsApp: 0918334190; Nhắn tin - Không gọi: 0918334190 lacontsosa1981. Bạn đang đọc truyện Nên Gọi Anh Là Thầy Hay Chồng? full đã hoàn thành của tác giả Hạnh Pinky. Lại bắt đầu 1 năm học mới, năm nay là năm 3 đại học rồi nên tâm trạng tôi đây chả còn hồi hộp, bỡ ngỡ như mấy mắm sinh viên mới vô trường đang lóng nga lóng ngóng tìm người quen như thế kia. Thang máy kêu "ting" tới lầu 6, tôi thất thểu tìm phòng học 603 theo chỉ định của học phần ở cổng thông tin trên website của trường. Nay đầu năm nên dân chúng có vẻ hơi vắng, chắc lại còn chưa muốn tạm dừng những cuộc chơi trong hè hay vẫn còn dưới quê lên thành phố không kịp. Ngó đồng hồ đã 6h50, còn 10 phút thầy cô sẽ vô lớp, tôi ráng lôi ổ bánh mì ra gặm cho đỡ đói. Chưa kịp táp miếng đầu tiên thì bọn lâu la trong lớp bắt đầu xì xào " Giáo viên mới vô khoa mình năm nay đó tụi mày, đúng soái luôn, chị tao khoá trên nói bữa giờ mà tao không tin" , " trai đẹp đâu ra vậy tụi bay? Dạy lớp mình môn này hả?" vàn bình luận nhốn nháo vang lên trong lớp. Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Ông Xã Vô Tâm Phu Nhân, Còn Muốn Chạy? hay Mạt Thế Trùng Sinh Bạn Gái Hung Tàn Chỉ là sáng hôm sau, khi tôi đến trường, cả lớp tôi và gần như là cả trường rần rần lên tin chuyện thầy Vũ tối qua chở người yêu đi chơi bằng xe máy. Và người đó không phải là cô Tâm như trước nay tụi nó vẫn truyền tai nhau. Các trang mạng cũng như các group lớp lớn nhỏ trên facebook xôn xao bàn tán sôi nổi về đề tài này. Còn có cả hình chụp thầy chở 1 cô gái dáng người nhỏ nhắn, có vẻ còn rất trẻ tuổi trông như sinh viên trên chiếc xe Vespa trắng, đang dừng chờ đèn đỏ ở ngã tư đường. Chủ tài khoản đưa tin nói rằng do đeo khẩu trang nên không nhìn rõ mặt cô gái may mắn đó, nhưng chắc chắc đây là 1 mỹ nữ vì da cô ấy trắng hồng không tì vết, thân hình tuy nhỏ nhắn nhưng rất quyến rũ, vòng nào ra vòng nấy hoàn hảo, trông xứng đôi với thầy cực kì. Và đặc biệt thầy Vũ rất yêu chiều cô gái này, khi xe dừng 2 tay thầy nắm lấy tay cô ấy đang ôm eo mình, còn ngoái xuống hôn lên má cô ấy ngồi ở căn tin chờ bọn bạn đến trường để vào học, khi cầm điện thoại đọc những tin tức này mà muốn tụt huyết áp, máu trong người muốn ngừng lưu thông. Chỉ vì vài phút bốc đồng mà giờ hậu quả nặng nề. Nhưng cũng may, tấm hình mà người ta chụp là từ phía sau, nên không rõ lắm và cũng không thể thấy được cái tay đang bó bột của tôi đang vòng ôm thầy phía trên, vì thế mà không có đặc điểm nhận dạng chính xác. Có vài đứa bình luận rằng “lẽ nào là sinh viên trường mình không ta?” Nhưng không ai biết được danh tính thật sự là tôi nên tôi cũng bớt lo phần bình luận đều là lời khen về thân hình và thần thái của tôi qua bức ảnh, tôi muốn bụm miệng cười vì nghĩ tụi nó bị lừa rồi, tôi là mỹ nữ cái quái gì chứ? Tháo khẩu trang xuống thế nào tụi nó dòm mặt tôi xong chắc chê tôi tơi tả hoa lá cành cho xem. Sao mà có thể nói tôi xứng đôi được với thầy Vũ? Nghĩ cũng thấy tủi tủi, lỡ sau này mọi chuyện bị bại lộ, chắc tôi trốn luôn quá!- Ê mắm!Con Thanh gọi tôi rồi ngồi xuống bàn, vài phút sau con Mỹ cũng tới nhưng mặt nó lại đăm đăm nhìn về tôi giống như đang biết về vấn đề gì đó. Tôi hơi chột dạ nhìn lại nó, tỏ vẻ không biết sự gì- Mày và thầy Vũ đang yêu nhau và sống chung phải không?Con Mỹ vừa nói xong câu này, tôi nhanh chóng đưa tay bịt mỏ nó lại. Con Thanh đang gặm bánh mì cũng bị lời nói của con Mỹ làm cho mắc Ra sau trường nói nói nhỏ với tụi nó rồi ba đứa lui ra ghế đá phía sau trường ngồi- Ai nói mày nghe vậy, đừng có nói tào lao chết tao nha. Tao với thầy Vũ không có gì cả. Mày không thấy tụi trên mạng thấy thầy chở con nào đi sao?- Người đó là mày, mày còn tính giấu tụi tao đến bao giờ hả con kia? Tao thấy hết run cầm cập trong lòng, nhưng sợ nó phủ đầu vẫn ráng cãi chày cãi cối- Mày thấy cái gì mày nói nghe Tối hôm qua tao tính lên trường qua nhà sách đối diện in bài, tao thấy thầy Vũ và mày đứng ở dưới chung cư Royal City gần trường nói chuyện với ai đó. Ổng ôm eo mày chặt cứng, còn đội nón bảo hiểm cho mày nữa. Từ ngày mày bị tai nạn nghỉ học 1 tuần tới giờ, mày như thay da lột xác trở thành con người hoàn toàn khác. Đồ mày sử dụng toàn đồ hiệu, laptop phải Macbook, điện thoại Iphone đời mới nhất. Mày còn gì để cãi không con kia? Bọn tao có phải bạn bè của mày không?Tôi bị bắt thóp nên không dám phủ nhận nữa, chỉ cúi đầu xấu hổ nhận tội- Tụi mày biết rồi sao? Tại tao không dám nói với ai, sợ tụi nó đồn bậy bạ trong Thanh lúc này như người hoá đá, nó nghe tôi và con Mỹ nói chuyện mà trợn to mắt, hàm cứng đơ chỉ lắp bắp nói- Là...là thật sao? Trời...trời đất mẹ ơi! Mày vô 1 khúc luôn Vy Anh. Ai...ai độ mày dợ?Tôi ngó xung quanh thấy không có ai, bèn kể lại mọi chuyện cho tụi nó nghe, năn nỉ cầu xin tụi nó giấu kín đừng rêu rao lung tung làm ảnh hưởng tới thầy và tôi. Chúng nó đồng ý, nhưng bắt tôi phải khao tụi nó 1 bữa ăn no môn Hình học hoạ hình buổi sáng, lớp trưởng đưa tôi 1 tờ giấy và nói trường đang chuẩn bị thay thẻ sinh viên mới, mà hôm bữa tôi nghĩ học, quên đưa cho tôi để điền thông tin. Nên hắn kêu tôi ghi xong có gì mang lên thư kí khoa để nộp coi chừng hết hạn. Tôi nhờ Thanh và Mỹ mua đồ ăn trưa dùm và chờ tôi dưới mấy chòi ghế ở sảnh trường. Điền thông tin bắt buộc vào tờ giấy lớp trưởng đưa xong xuôi, tôi lên văn phòng khoa ở lầu 4 để nộp. Do là giờ nghỉ trưa rồi nên thang máy bị bảo vệ khoá lại, tôi đành lầm lũi 1 mình xuống cầu thang bộ gần văn phòng khoa để đi. Do nơi đây là khu dành cho giáo viên tách biệt với các lớp học của sinh viên, nên cầu thang bộ này rất vắng, hầu như chẳng có ai qua lại. Tôi nhanh chân qua khúc cua để xuống cầu thang thì thấy cảnh tượng khá hú hồn, trong lòng tôi “bang” 1 tiếng. Cô Tâm khoa thời trang đang ôm lấy cánh tay thầy Vũ, nước mắt ngấn lệ, giọng rưng rưng nói- Vũ, người em thương là anh, sao anh không chịu hiểu, lại cứ làm mai cho em với anh Quang chứ? Dạo gần đây anh cứ tránh mặt em hoài vậy, bộ anh thương người khác rồi sao? Trả lời em đi đi khá nhanh nên phanh lại không kịp, đứng chết trân cách cô thầy 1 đoạn, mà cả thầy và cô cũng sững sờ nhìn lại tôi. Lúc này tôi vô cùng khó xử, chỉ biết cúi đầu đi lùi ngược lại, giọng rối rít- Em xin lỗi, em xin tôi vừa quay đầu chuẩn bị đánh bài chuồn thì ông thầy già của tôi vang giọng gọi- Vy Anh, lại méo mỏ, đầu óc nhanh chí nghĩ có bao giờ ổng gọi tôi lại để giới thiệu tôi cho cô không? Không, tôi không muốn. - Dạ em có việc gấp, em đi trước ạ!Rồi tôi phóng nhanh như 1 cơn gió không kịp để cô thầy thấy bóng. Xuống dưới sảnh, tôi thở hổn hển muốn đứt hơi, trống ngực đập thình thịch, nửa vì vừa chạy thục mạng, nửa vì chuyện ban nãy. Tôi biết khi ở bên thầy sẽ có những ngày này, vì thầy quá hoàn hảo. Biết bao cô gái đều muốn ở bên cạnh cùng thầy yêu đương. Tôi khẽ thở dài, lòng cũng hơi buồn buồn. Gái đẹp xung quanh thầy đâu đâu cũng có, tôi làm gì có cửa cạnh tranh nổi đây nhưng thầy 1 mực cứ muốn giữ khư khư tôi bên mình. Tôi sợ 1 ngày nào đó khi đã quá yêu thầy, sự đào hoa của thầy tôi chịu sao nổi đây. Thật là mệt mỏi! Vì vậy, tôi nên ráng đừng quá kì vọng về mối quan hệ với thầy, cũng như đừng để tình cảm trong mình trở nên quá lớn. Vì đến lúc đó, tôi sẽ là người đau khổ tôi ra tới chòi ghế chỗ của đám bạn, Thanh và Mỹ đang ngồi sì sụp ăn miến gà. Thằng Khoa đang ngồi đối diện tụi nó, chau mày chăm chú làm gì đó trên Ơn giời, má Khoa thân yêu của tôi đây rồi!Tôi bỏ balo lên bàn, ngồi xuống chỗ trống còn lại cạnh nó, miệng vui vẻ chào hỏi. Nó nhướn mày, dời mắt sang tôi, miệng lanh lẹ chua ngoa không kém- Ui chao, con gái của má lại đây, tao tương cho vỡ mỏ. Rồi 2 đứa cùng cười khằng khặc chọc ghẹo nhau qua lại. Ở bên cạnh thằng Khoa tôi rất vui vẻ thoải mái, sự hài hước của nó khiến tôi cảm thấy mình có 1 người bạn thực thụ. Hai con Thanh, Mỹ lườm nguýt bọn tôi bĩu môi tỏ vẻ khó ưa- Thương nhau cho lắm đi, rồi có chuyện giận dỗi cắn nhau như chó với vội lôi laptop, cầu kiến cao nhân chỉ bài, vì ở nhà tôi không dám hỏi thầy Vũ, sợ ổng làu bàu bắt tôi cầm mấy cuốn sách học lại từ Khoa, mày chỉ dùm tao cái này đi, sao chỗ này tao không chèn hình ảnh vô được vậy? Tôi quay sang nhìn thằng Khoa rồi đưa tay chỉ lên màn hình laptop của mình. Thằng Khoa đứng dậy ra phía sau lưng tôi, chồm người cúi ra phía trước. Một tay chống lên bàn, tay còn lại giựt con chuột trên tay tôi. Tôi bị khoá trong vòng tay của nó, có thể cảm nhận rõ nhịp thở của nó mồn một. Khuôn mặt nó sát kề cạnh mặt tôi lúc này, vì trước đây nó thường hay làm vậy mỗi khi muốn chỉ bài nên tôi cũng quen vì thế cũng không quan tâm cho Nè má, cái này là bản Word mới. Nó thay đổi lại chăm chú cùng nó nhìn vào màn hình, 2 đứa thảo luận khá tập trung. Chỉ khi xong việc, tôi quay sang nhìn nó cám ơn, nó cũng quay qua nhìn tôi. Hai khuôn mặt gần trong gang tấc nhìn nhau cười. Cảnh tượng này trong mắt người ngoài như 1 cặp tình nhân đang âu yếm nhau nhưng nội tình thật ra không phải vậy. Con Thanh ngứa mắt nhìn bọn tôi đay nghiến nói- Hai đứa mày có bớt đi không? Không phải người yêu đừng có làm mấy trò mèo này trước mặt người khác. Người ta hiểu lầm rồi lại chối nguây nguẩy. - Chồng mày kìa Vy Mỹ lên tiếng, tôi và cả thằng Khoa đều ngước đầu lên nhìn. Thầy Vũ đang từ xa đi lướt qua bên bọn tôi. Ánh mắt sắc bén liếc tôi như muốn chém đứt người, tôi lạnh gáy rùng mình 1 cái. Khi bóng thầy khuất đi rồi, điện thoại trên bàn tôi chợt reo lên. Thằng Khoa đã ngồi lại vị trí cũ, nó quay sang nhắc- Điện thoại của mày kìa, sao không nghe chậm rãi cầm lên, nhìn tên người gọi phân vân 1 hồi mới đưa lên tai- Dạ em Đi ra ngoài lên xe gặp tôi thầy hung dữ gầm lên qua điện thoại khiến tôi muốn đứt mạch máu não. Tôi cúp máy, vội thu tập vở laptop vào bao lô, tụi bạn nhanh nhảu hỏi thăm- Mày đi đâu vậy? - Thầy Vũ gọi, tao đi trước chào tụi nó 1 tiếng rồi vội vội vàng vàng chạy ra cổng băng qua đường. Xe thầy đậu ở trường Anh ngữ. Thấy tôi lại, ổng rướn người mở cửa sẵn cho tôi chui vào. Thần kinh căng thẳng cực độ, tôi không dám ngẩng đầu nhìn khuôn mặt tức giận đến xám xịt khó coi của ổng lúc này, nên chỉ dám cúi gằm xuống. Thầy Vũ gằn giọng- Em quay qua đây nhìn tôi coi. Giỡn mặt với tôi hả?- Em đã làm gì mà thầy nổi giận với em?Tôi ấm ức nói, ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào thầy. Tự nhiên dở nắng dở mưa lôi tôi ra hằm hè, trong khi đó tôi không biết mình đã làm sai điều gì. Thầy nhíu mắt, cằm đưa ra, môi bặm lại tỏ vẻ phẫn nộ với câu nói không biết hối lỗi của tôi- Còn cãi nữa hả, giữa trường ôm ôm ấp ấp. Em nên nhớ em có chồng rồi Trời ơi! Em nói rồi, bọn em chỉ là bạn thân thôi, sao thầy làm ầm ĩ lên vậy. Giữa tụi em đâu có gì cố gắng giải thích cho thầy hiểu, nhưng thầy rất cố chấp- Bạn thân? Em nghĩ trên đời này, giữa trai gái tồn tại mối quan hệ bạn thân sao?- Có chứ, em với nó dứt lời, thầy túm chặt lấy cổ tay tôi kéo lại gần ổng , mắt trừng lớn thẳng giọng quát- Tôi không thích cũng không muốn nhìn thấy em gần gũi với ai khác ngoài tôi. Tôi khá sợ thầy những lúc thế này, khi thầy nổi giận, trên người toả ra 1 luồng khí áp bức khiến người bên cạnh phải co ro vì hoảng sợ. Thật ra tôi cũng đã quá quen với những cơn giận dữ của thầy, nên vẫn ráng bình tĩnh nhẹ giọng hỏi- Thầy ghen sao?- khẽ mỉm cười, hôn lên mu bàn tay to lớn của thầy đang giữ lấy cổ tay của tôi. Thầy sững người, lửa giận như sụt đi 1 nửa sau hành động này. Tôi dịu dàng đưa bàn tay đang bó bột còn lại đặt lên bộ ngực đang phập phồng của ổng, giọng nhu mì dập lửa- Thôi đừng giận dỗi nữa mà, em biết em sai rồi!Thầy buông tôi ra, mặt vẫn còn lẫy không thèm nhìn tôi nữa, giọng dịu hẳn - Em đừng nghĩ làm như vậy là tôi hết giận, tôi còn bực lắm á. - Vậy thôi em đi vô, mất công thầy nhìn thấy em lại ngứa mắt. Tôi toan mở cửa xe đi ra, thầy vội chồm qua tóm tay tôi giữ lại, trừng mắt đe doạ- Em mỉm cười đắc thắng, xoay người lại hôn lên má thầy 1 cái. Ổng đưa tay giữ gáy tôi lại, đặt 1 nụ hôn lên môi tôi thật sâu rồi mới buông ra, ôn tồn nói- Mốt đừng làm tôi giận nữa nghe không?- Dạ. Có trời mới biết vì để tổ chức sinh nhật cho thầy, mà tôi đã hao tâm tổn trí vì suy nghĩ đến nhường nào không? Tôi biết giờ giấc thầy hay về vào buổi chiều nên phải thật tranh thủ ở nhà, tự tay xào nấu các kiểu dưới sự dẫn dắt và hợp tác của dì ngoài ban công phòng ngủ, tôi kê 1 chiếc bàn, 2 ghế đối diện nhau, trải khăn trắng tươm tất. Rồi trang trí sắp xếp hoa nến, đồ ăn, đặt thêm chai rượu vang đỏ chôm chỉa được từ trong tủ rượu của ổng. Trông khung cảnh vô cùng lãng mạn như trong mấy nhà hàng kiểu Châu Âu vậy. Đã thế, không gian xung quanh, tôi màu mè hoa lá cành, giăng thêm vài dây đèn điện màu vàng lấp lánh cho nó thêm phần lồng lộn, hoành tráng. Việc bây giờ là tắt đèn tối thui ngồi trong phòng chờ thời, mở điện thoại canh camera ở ngoài cửa. Ổng mà bước vô phòng 1 cái là tôi cầm sẵn cái bánh kem đốt nến, xong rồi Anh em!!! Tiến lên chặt hẻo!!!Nhưng chờ hoài chờ mãi không thấy thầy về, tôi ngó đồng hồ rồi lại ngó camera. Sự thật là đã trễ hơn 1 tiếng đồng hồ rồi thầy vẫn chưa xuất hiện. Sao kì vậy ta? Thường ngày cứ giờ này là thầy đã ở nhà lâu rồi mà! Tôi sốt ruột đi tới đi lui bắt đầu cảm thấy có chút thất vọng. Dì Phương gõ cửa hỏi công tác chuẩn bị sao rồi nhưng tôi lắc đầu trả lời là thầy vẫn chưa về. Dì kêu ráng chờ chút xíu đi chắc thầy đang trên đường về đó, động viên tôi đừng vội nản nửa canh giờ nữa trôi qua, tôi liều mình nhắn cho thầy 1 tin “Anh về nhà chưa?”. Mười phút sau mới thấy ổng nhắn lại là “ Bữa nay anh về hơi trễ, em ở nhà ăn cơm trước khỏi chờ anh.”Tâm trạng tôi lao xuống dốc không phanh, chuẩn bị cho cố xác vô rồi giờ ổng còn lâu mới về. Thất vọng kèm hụt hẫng, tôi đặt cái bánh kem trên bàn, ngồi đờ người không biết nên xử lý ra sao đây? Thì điện thoại báo tin nhắn của con Mỹ được gửi tới- Ê mắm, tao chờ anh Nam dưới sảnh công ty lúc chiều, vô tình gặp được cảnh này nè. Điện thoại hết pin nên chụp xong tự nhiên tắt máy cái rụp, không gửi được cho mày này rồi cũng đã đến, trong bức ảnh là thầy Vũ, bên cạnh là chị Lệ và chị Như đang đi cùng nhau ra xe của thầy. Đặc biệt là khuôn mặt của chị Như nhìn thầy mỉm cười đầy chân tình như thể thầy là người tình trăm năm của bả vậy. Con Mỹ còn nhắn thêm rằng- Nghe anh Nam nói bữa nay có ông Hào gì đó bên Hà Nội mới bay qua đây, nên mời thầy Vũ đi ăn tiệc bàn việc gì đó. Tao chợt sực nhớ hôm nay là ngày mày tổ chức sinh nhật cho thầy, nên đang lo không biết kế hoạch của mày có thành công không?Tôi bình tĩnh nhắn trả lại nó, như thể chuyện này rất đỗi bình thường cho nó an tâm. Nhưng trong lòng sớm đã nổi giông À, không sao, tao biết rồi. Thanks mày nhiều Có gì đâu. Chờ ổng về là quất tới bến luôn nha! Chào thân ái và quyết đặt điện thoại lên bàn, tay chống cằm, mắt nhắm chặt. Tự nhiên muốn khóc quá! Sáng bắt tay vào làm quên chưa cúng kiếng nên giờ trời không độ thúi hẻo luôn rồi. Nhưng cũng đâu thể trách thầy được, thứ nhất là ổng đâu có biết chuyện tôi tổ chức sinh nhật cho ổng đâu. Thứ 2 là chú Hào gì đó bay qua tới đây mời thầy đi dùng bữa, sao thầy có thể từ chối cho được. Tức thì tức 1 lẽ nhưng cũng nên thông cảm cho ăn trên bàn đã nguội ngây, bên trong phòng ngủ đèn vẫn tắt tối thui, chỉ có những dây ánh đèn vàng lung linh được tôi giăng xung quanh, nhấp nháy thắp sáng mờ ảo trên khoảng sân ngoài ban công, nhưng lại chỉ có mình tôi ngồi ở đó. Cứ tưởng nó sẽ tạo nên không gian lãng mạn nhưng nào ngờ lúc này càng khiến tôi cảm thấy cô quạnh thêm. Đã thế, có nhà nào xung quanh mất dạy, mở vang bài hát “Tội tình”.....“Sao anh bỏ ra đi em nào có tội tình gìSao anh bỏ ra đi em nào có lỗi lầm chiSao anh bỏ ra đi để em thương nhớ hoài ôm kỷ niệmBuồn lên mấy nẻo hẹn hò anh biết không?”.... Càng làm tôi buồn hết chỗ nói. Tôi thở dài, mắt muốn đổ lệ, cổ họng buốt nghẹn nuốt không nổi do phải nén khóc. Ngoài trời đã phủ bóng tối dày đặc. Mọi căn hộ và các toà nhà xung quanh đã lên đèn từ lâu. Đường phố bên dưới vẫn tấp nập nhộn nhịp như thường ngày. Thôi, đành ráng ngồi ăn cho hết cái đống này. Sau đó dọn dẹp hiện trường cho sạch sẽ, xem như chưa từng có buổi tiệc sinh nhật nào cả. Cũng coi như cho thầy hiểu lầm là tôi quá vô tâm, nên đã quên lửng và không biết đến ngày này của ổng luôn một hơi thật sâu, tôi lấy đũa gắp từng món vào chén rồi ăn ngốn vô họng. Hồi chiều nêm thấy ngon miệng lắm mà ta, nhưng sao giờ chả thấy mùi vị gì và cũng không thể nuốt nổi. Thôi, quất luôn cái bánh sinh nhật cho rồi. Ăn không hết mai đem lên trường cho 2 con khỉ gió kia ăn chung. Vậy đi, xin lỗi thầy nha! Cái này do anh ăn ở thất đức quá! Nên hôm nay không có phước phần được ăn bữa tiệc này của em. Thôi em ăn đây. Chúc mừng sinh nhật anh trong âm thầm!Tôi rút cặp nến số 3 và 7 ra, vén tay áo rồi cầm con dao, không thương tiếc mà cắt phập xuống cái bánh. Sau đó lấy ra 1 góc bánh nhỏ để vào đĩa bắt đầu ăn ngấu nghiến. Cũng ngon phết, tôi cười tự giễu để an ủi bản thân rồi lại cầm con dao lên, tiếp tục đưa lên đặt trên cái bánh. Định bụng cắt thêm 1 miếng nữa ăn cho bõ ghét thì- Oh My God! Tui chưa về mà nó muốn ăn hết nguyên cả cái bàn luôn rồi! Tổ chức sanh thần cho người ta có tâm quá ha con nhỏ giật mình ngó qua, ông thầy già đang đứng dựa ở cửa kính ra vào nơi ban công và phòng ngủ. Khuôn mặt vừa tức vừa cười nhìn tôi đang chết cứng người, tay cầm dao chưa kịp cắt xuống cái bánh, bên mép miệng còn dính chút kem mà muốn phì cười. Nhưng ổng ráng kìm nén lại, trưng ra bộ mặt không vừa lòng. Khoảnh khắc nhìn thấy thầy, tôi muốn nghẹn họng do đang nuốt dở miếng bánh. Có cái lỗ nào ở đây cho tôi chui xuống trốn với, hay có cái quần nào đưa đại để đội lên đầu cũng được. Thiệt á, muốn xấu hổ đến chết mất thôi!Hít vào 1 hơi đầy bụng mình, trong đầu tôi nhanh chóng dùng hết tế bào não bộ để xử lý và chống chế tình huống khó xử này. Tôi nhanh chóng tỏ vẻ mặt tỉnh queo, miệng cười tươi rói, bắt đầu bật trạng thái giả điên- Ủa, anh về rồi sao? Bữa nay sinh nhật anh hả? Em không nhớ gì hết luôn đó, xin lỗi anh nha. Tại bữa nay quởn quởn, em thèm bánh kem quá nên nhờ dì Phương mua dùm. Rồi bày ra đây ngồi ăn cho phong cảnh hữu tình ấy mà, nhằm kiếm tí ý tưởng để làm bài thôi. Anh vô tắm rửa đi, em ăn xong dọn liền à! đanh mặt lại nhìn tôi, kiểu như bị sượng trân sau khi nghe tôi nói như vậy. Tôi nhe răng cười gượng gạo với ổng mà trong lòng hồi hộp, tim đập thình thịch muốn lăn ra xỉu tại chỗ. Kêu với người ta là sẽ về trễ, cuối cùng đùng 1 cái xuất hiện lù lù ở cửa làm tôi trở tay không kịp. Thần thánh nào mà đỡ cho nổi cú này cơ chứ!- Vậy thôi tôi đi vô!Thầy giận dỗi tức nghẹn quay đầu bỏ đi, khiến tôi hoảng hồn đứng bật dậy gọi- Anh...- Gì? Ăn xong thì dọn không thèm quay đầu lại, miệng vừa nói chân vẫn cứ bước đi. Chắc do bị tôi làm cho ức chế lắm rồi đây! Bỏ mặc liêm sỉ của bản thân, tôi bước chân chạy thật nhanh từ phía sau lưng vòng tay ôm chầm lấy Anh...sinh nhật vui vẻ!Thầy dừng chân lại, do đứng ở phía sau nên tôi không thể quan sát được khuôn mặt của thầy lúc này trông ra sao? Tôi rưng rưng bồi thêm vài câu- Em chờ anh lâu quá, tưởng anh không về nên em mới ráng ngồi ăn để quay đầu lại, giữ tay tôi vẫn ôm lấy eo mình, đưa 2 tay áp lên đôi má còn chút ửng hồng của tôi mà nhẹ giọng nói- Anh nói là anh về trễ 1 xíu, chứ có nói không về với em đâu. Tôi ngước cặp mắt ngấn lệ lên nhìn thầy, vội cầm tay ổng kéo lại ra bàn ăn, kéo ghế dúi người ổng ngồi xuống. Ổng chống cằm mỉm cười để xem tôi làm cái trò con nít gì nữa đây. Tôi cắm nến lên lại cái bánh kem đã bị tôi ăn dở trông nham nhở đến vô cùng, rồi bật lửa đốt nến. Sau đó đẩy cái bánh đến trước mặt ổng, hớn hở nói- Anh thổi nến rồi ước gì thì ước đi!Thầy ngớ người, rồi nhắm mắt cúi đầu cười tức tưởi đến trào cả nước mắt, miệng cố gắng nói- Thưa chị hai, năm nay em đã 37 tuổi tròn rồi. Chứ không phải là con nít lên 3 hay lên 7 đâu mà ngồi đây thổi dăm ba cây nến mí nhụ này nữa. Chị làm ơn vô trong, thay dùm tôi bộ đồ nào đó hở hang, sexy 1 chút. Rồi nằm sẵn đợi tôi tắm rửa sạch sẽ xong xuôi, tôi sẽ cho chị thổi “cây nến” này bự hơn nè!Sao câu từ nghe có mùi gì đó không được trong sáng mấy ta. Tôi nheo mắt nhìn thầy dò xét, rồi nguy hiểm nói- Giờ anh không thổi đúng không? Ok! Theo đúng quy trình thì em còn có tiết mục sau hay hơn nữa dành cho anh. Nhưng vì anh khó ưa thế này nên em ghét em huỷ bỏ. Anh đừng có hối hận và cũng đừng trách tại sao em vô tâm lời, tôi vươn người thổi phù 2 cây nến tắt ngủm bốc khói trắng, khiến ổng ngơ ngác không kịp làm gì, đơ mặt nói- Em coi anh như cô hồn các đảng hay sao hả? Anh chưa kịp hít cái hơi mà em rắc muối thảy gạo đuổi anh đi liền rồi! Vậy mà là chúc anh sinh nhật vui vẻ cái nỗi gì? Anh đang vừa sốc, vừa buồn, tổn thương muốn chết bụm miệng nhìn thầy cười, thôi đã dốc công bày trò thì làm cho tới vậy. Nên với lấy chai rượu vang đỏ đang được ngâm trong xô đá ướp lạnh, nhưng đá đã tan gần hết rồi. Tôi kêu thầy mạnh tay lấy dụng cụ mở nút chai ra dùm, rồi rót ra 2 ly cẩn thận. Tôi đón lấy ly rượu trên tay thầy, rồi sau đó đưa mắt nhìn thầy đầy thâm tình, đưa ly rượu lên cao, ngọt giọng nói- Anh xã, chúc anh sinh nhật vui vẻ! Em yêu mỉm cười cụng ly lại tôi , ngay sau đó tôi liền dốc ly rượu lên nốc cạn 1 hơi sạch sẽ không còn 1 giọt, để cho tinh thần bớt tỉnh táo lại, vì lát còn phải thực hiện 1 nhiệm vụ trọng đại nữa. Rượu tràn vào khoang cổ nóng ran, mùi cồn xộc lên mũi khiến tôi nhăn mày nhăn mặt. Thầy hết hồn trợn mắt nhìn tôi nói- Trời, em uống gì như mấy ông già hay uống rượu đế dưới quê vậy? Rượu vang là người ta phải theo quy trình thưởng thức là ngắm - lắc nhẹ - ngửi mùi vị - nếm và nhấp nháp mới đúng điệu Em không cần thưởng thức, em đang cần say 1 chút xíu. Lát em còn có việc phải chau mày tỏ vẻ khó hiểu thì tôi đã rót thêm 1 phần 3 ly nữa, chuẩn bị nốc cạn thì bị thầy giữ tay- Dừng lại, em muốn say chết hay gì vậy? Anh nói có nghe không? Đừng có hư như vậy chứ!Rồi, tới rồi, tới rồi! Tôi lơ mơ đôi mắt, đầu óc bắt đầu lâng lâng, khuôn mặt đỏ ửng nhìn thầy mỉm cười ngọt ngào. Dũng khí từ rượu mãnh liệt đem đến cho tôi sự quả cảm hơn lúc tỉnh táo rất nhiều. Tôi chống chằm, nhìn thầy đầy si mê, liếm liếm môi, mềm giọng nói- Em muốn tặng anh 1 đêm sinh nhật nồng đó móc 1 cái hộp nhỏ trong túi áo rồi bật mở nắp, bên trong là 1 chiếc nhẫn nam cực kì tinh xảo mà tôi đã tự tay thiết kế. Rồi nhờ anh Nam xuống xưởng của công ty thi công cho bằng được Thầy Khổng Thành Vũ, anh đồng ý làm chồng em nhé! Thầy từ trên cao, 2 tay bỏ vào 2 túi quần, đanh mặt nhìn xuống. Tôi kéo khoé miệng cười giả lả- Hi anh!Ổng nheo mắt rồi ngồi xuống bên cạnh, tôi quay qua hỏi- Anh làm xong rồi hả?- Anh ăn dâu không? đưa trái dâu kề lên miệng ổng. Thầy há miệng cắn lấy, rồi nhăn mặt nhăn mày khiến tôi nhìn mà buồn cười không thể tả- Trời, sao chua dữ thần vậy?- Vầy mà chua á, ngọt muốn chết, dâu nhà anh đó mà chê!Tôi bĩu môi lấy 1 trái khác cho vô miệng nhai cho bõ ghét , ổng nheo mắt nhìn tôi ăn ngon lành bắt đầu móc mỉa- Tại mới ăn giấm, nên nhai gì cũng thấy Nữa... riết anh tào lao quá đi!Tôi đưa mắt lườm ổng tỏ vẻ không phục, thầy đưa 2 tay dang rộng ra đặt lên lưng ghế, bắt đầu kể chuyện vu vơ- Hồi còn sống, ba mẹ tôi hay ngồi ở băng ghế này lắm! Đến khi qua đời rồi, thỉnh thoảng chiều tối vào tầm giờ này, chú quản gia cũng thấy bóng họ vẫn còn ngồi ổng dứt câu 1 cái, tôi buông rổ trái cây xuống tái mặt lao đến ngồi thẳng lên đùi, quàng tay ôm lấy cổ ông không dám hó hé gì nữa! Nhớ thêm lại chuyện lúc chiều gặp mẹ thầy, càng khiến tôi gắt gao ôm ổng chặt thêm. Tôi vùi mặt vào cổ thầy, miệng bực dọc- Anh chơi kì quá nha?Ổng bật cười vì chọc tôi được 1 vố tái mặt, 1 tay đặt lên đùi, 1 tay bám lấy eo tôi. Lúc này tôi ngờ ngợ mình bị ăn quả lừa rồi, nên bặm môi đẩy thầy ra hậm hực, toan muốn ngồi lại vị trí cũ bên Sao riết càng ngày anh càng lầy vậy? Khó ưa dễ sợ!Thầy giữ tôi lại, có ý không cho tôi di chuyển, mặc tôi dây dưa giằng co đẩy người ổng ra, ổng bực bội gọi lớn- Mẹ ơi! Vợ con nó ngang nè mẹ! Tối nay mẹ nhớ về dạy dỗ lại dùm con nha!Tròng mắt tôi cứng đơ lại, nhìn ổng như muốn nhai nát đầu ổng ra. Ông nội này ngày càng mất nết dễ sợ. Yêu đương khỉ gió gì với ổng chứ. Tối nay mà mẹ của ổng về thật, tôi thề tôi sẽ kí đơn li dị không chút do dự nào. Thấy tôi trắng mắt nhìn, không dám động đậy tay chân nữa, ông thầy già nhìn tôi bụm miệng cười- Cái mặt này nhìn vậy mà chết nhát!- Kệ kênh mặt đáp, ổng nhéo mũi tôi 1 cái rồi ôm tôi vào lòng, miệng thở dài- Lâu rồi mới được thư thái như vầy! Sau này về già, em có muốn về đây ở không?Về già ư! Không biết chúng tôi có thể hạnh phúc sống với nhau đến đầu bạc răng long không nhỉ? Nhưng nếu quả thật được như vậy, sẽ thật là hạnh phúc biết mấy. Tôi khẽ gật đầu trả lời- Em siết tôi chặt thêm, miệng vẫn không quên chọc ghẹo- Mai mốt có già rồi, em đừng bướng bỉnh như thế này nữa nha. Bây giờ còn trẻ, anh còn chịu được, sau này về già em mà còn như vậy! Anh nhồi máu cơ tim chết 1 cái, là cho e ở lại ôm hận khóc trong cô đơn, lúc đó ráng mà Xì, lúc đó em sẽ kiếm thêm ông già nào bầu bạn, thay thế anh sống qua ngày, anh cứ khéo Em...Ổng trợn mắt bặm môi, 2 tay nắm chặt thành quyền tức nghẹn không nói nên lời, khiến tôi đắc ý cười thắng lợi. Con ngươi ổng co lại, đưa mắt qua lườm tôi, miệng đay nghiến- Được...được lắm! Vậy thì hằng đêm tôi sẽ hoá thành 1 con quỷ già hung ác, đứng trên đầu giường bóp cổ cho tới khi nào em quy tiên theo tôi thì mới Ác lầm bầm chửi ổng trong miệng, rồi tự nhiên sực nhớ ra- Ủa anh. Mình đi hết rồi, chị Như ở nhà 1 mình làm sao?Nghe tôi hỏi tào lao, ổng cau mặt- Thay vì quan tâm người khác, em nên dành thời gian tu tâm dưỡng tánh của mình đi!Ổng vừa dứt lời thì điện thoại trong túi quần thầy vang lên. Ổng móc ra, là 1 dãy số lạ. Thầy gạt qua rồi đưa lên tai, miệng trả lời- cự li gần, tôi hoàn toàn có thể nghe thấy giọng chị Như qua loa điện thoại- Anh Vũ hả? Mọi người đi đâu hết rồi, em sợ quá!- Em sợ thì khoá cửa phòng cho chắc rồi đi ngủ sớm đi. Anh đang bận lắm! Bye dửng dưng trả lời rồi cúp máy trong tích tắc, miệng lầm bầm- Mốt con nhỏ này chết linh lắm nè!Tôi phì cười vì sự độc mồm độc miệng của thầy. Chúng tôi dùng bữa tối rồi trở về phòng ngủ, định bụng nghỉ ngơi sớm để ngày mai chuẩn bị cho giỗ chạp. Do lạ chỗ và buổi trưa có ngủ 1 giấc, nên tôi không thể nào vào giấc được. Và hình như thầy cũng vậy, ổng cũng trằn trọc qua lại đủ tư thế. Nên tôi lên tiếng hỏi- Anh không ngủ được hả?- Ừm, chắc do buổi trưa ngủ sâu quá!- Em cũng vậy!Thầy gác chân lên đùi tôi, đầu nhổm dậy chống lên tay. Nhìn tôi hồi lâu rồi hỏi- Có muốn anh kể chuyện cho em nghe không?Má ơi! Làm như tôi là trẻ lên ba, trước khi ngủ phải được nghe truyện cổ tích hay gì? Tôi đảo con mắt 1 vòng suy nghĩ rồi nói- Anh có chuyện gì để kể?- Chứ em muốn nghe chuyện gì?- Ừm...em muốn nghe về chuyện tình của ba mẹ nghe dì Phương nói rằng, ba của thầy thương mẹ thầy dữ lắm. Bất chấp tất cả để đến được với bà. Đến khi bà mất, ông cũng đau lòng đi theo. Chuyện tình của ba mẹ thầy vang danh 1 thời luôn mà. Nghe tôi nói vậy, thầy mỉm cười rồi xác nhận lại- Em muốn nghe lắm sao?-“ Anh mau kể đi mà.” Tôi túm lấy tay thầy lắc lư hối thúc. Còn thầy nhíu cặp chân mày, ngước mắt lên suy nghĩ- Để anh nhớ lại cái, chuyện này anh cũng nghe kể lại thầy hồi đó là công tử thuộc giới thượng lưu, con của 1 trong Tứ Đại Phú Hộ thời đó, nổi tiếng giàu có và danh giá nhất nhì vùng. Ông cũng được qua Tây Tàu học vài năm rồi mới trở về quê hương để cai quản, kế thừa sự nghiệp gia đình. Ông tên là Khổng Thành Vương, hay còn gọi là cậu hai Vương. Đến tuổi dựng vợ gả chồng, mặc cho ba mẹ ông - hay nói cách khác là ông bà nội của thầy mai mối, coi mắt biết bao thiên kim tiểu thư đài các, con của các gia đình danh gia vọng tộc thời đó, nhưng ông vẫn không vừa ý 1 ai. Cho đến khi 25 tuổi, theo quan điểm hồi xưa là đã khá lớn tuổi trong việc dựng vợ gả chồng rồi, ông vẫn lẻ bóng. Vì là con trai độc nhất và là con của bà Cả, còn bà Hai và bà Ba lại sinh toàn con gái, nên ba mẹ ông lo lắng hối thúc khôn nguôi. Nhưng do trời sinh tính cách ông quá ngang tàng, cố chấp cái này có gen, nên ba mẹ ông đành bó gối chịu đam mê săn bắn, nên trong 1 lần cùng vài người bạn lên rừng ở trên Lâm Đồng săn thú vật hoang dã. Do háo thắng đuổi theo 1 con nai mà bị tách đoàn nên ông lạc vô rừng sâu. Do không phải là dân bản địa, ông hoàn toàn mù đường. Chỉ biết men theo con suối, hy vọng có thể tìm được ngôi làng nào đó của người dân để hỏi thầy là con của 1 lương y vô cùng tâm đức, nhưng gia cảnh lại nghèo khó trên Lâm Đồng. Ngày bà sinh ra, cây hoa liễu trước nhà trổ rất nhiều bông, nên ông ngoại thầy mới đặt tên là Hoa Liễu. Lúc bà tròn 18 tuổi, xinh đẹp, ngoan ngoãn lại giỏi giang nên mặc dù nhiều trai làng ngỏ ý cưới xin, nhưng ông ngoại của thầy cũng chưa vừa ý 1 đó, mẹ thầy cũng lên rừng hái thuốc. Do là vào mùa hè nóng bức, giữa rừng sâu nước độc lại chẳng có ai, nên bà liều mình cởi đồ xuống suối tắm tiên, vì mồ hôi chảy nhễ nhãi quá rồi!Chẳng may vừa lúc ba thầy đang lạc đường đi qua, nên bao nhiêu cảnh xuân của bà lồ lộ ra hết trước mặt ông. Ông xấu hổ quay mặt, tính âm thầm bỏ đi trong lặng lẽ, không cho bà biết sự hiện diện của mình. Nhưng khi vừa nhìn thấy khuôn mặt đẹp như tiên giáng trần của bà, ông bị sét tình đánh trúng. Nên cứ ngơ ngẩn ngắm bà đang ngâm mình dưới suối. Mái tóc bà dài, mượt, đen lay láy, do thấm nước nên dính bết theo đường cong trên ngực và lưng, tương phản rõ rệt với làn da trắng sữa long lanh dưới ánh mặt trời. Hai bầu ngực căng tròn hồng nhuận của thiếu nữ vương những giọt nước chảy xuống dưới eo con kiến khiến yết hầu của ông giật giật. Vì thân hình của bà quá nóng bỏng, đốt cháy con mắt của ông hơn cả ánh mặt trời chói chang trên kia. Khi bà cười, má phải lún xuống 1 núm đồng tiền duyên dáng càng làm ông chết đứng tại chỗ. Tình thế của ông lúc này như kiểu nhìn phát yêu luôn không cần suy nghĩ. Một vài ý định bậy bạ tăm tối nảy ra trong đầu chàng trai trẻ đang hừng hực sức xuân. Bà là người con gái đầu tiên khiến ông rung động và cảm thấy vừa mắt, ưng ý bà quay lại thấy có người thanh niên đang chăm chăm nhìn mình không chớp mắt. Theo phản xạ, bà hoảng hốt la lên với lấy quần áo của mình trên vách đá để che kín người lại. Ba thầy thấy bà đang sợ hãi, vội định thần lại, xoay mặt đi, miệng xin lỗi bà rối rít. Giải thích thanh minh rằng mình đang bị lạc, cần tìm người chỉ đường xuống núi. Bà vội vàng bận quần áo vào người, quàng giỏ thuốc lên vai, bẽn lẽn xấu hổ nhìn ông hỏi có muốn đi theo bà không? Bà dẫn đường cho đi. Thật ra khi nhìn thấy vẻ ngoài hào nhoáng, xuất chúng của ba thầy, tâm hồn thiếu nữ trong bà cũng đã rung động vui mừng đồng ý cảm ơn bà, rồi giành lấy giỏ đựng thuốc của bà mà mang lên vai mình. Hai người vừa đi vừa trò chuyện, tìm hiểu hỏi thăm nhau. Nghe giọng nói dịu dàng thắm thiết và rất đỗi gần gũi của bà, ông lại càng yêu mến bà hơn. Bà dẫn ông đi băng qua nhiều cánh rừng, thỉnh thoảng dừng chân lại nghỉ ngơi dưới những gốc cây cổ thụ to lớn mấy trăm năm tuổi. Suốt quãng đường, ông cứ nhìn bà say đắm khiến bà thẹn thùng đỏ bừng hết 2 gò má. Lấy hết can đảm của mình, ông nắm lấy tay bà hỏi- Em đã có ai chưa?Bà chỉ ngại ngùng lắc đầu, ông vui mừng khôn xiết kéo bà ôm vào lòng giữa khu rừng tràn ngập tiếng chim kêu ríu rít. Trên đầu họ, những đàn bướm đủ màu sắc đập cánh bay phấp phới dưới những vòm lá xanh ngát, bị ánh mặt trời xuyên thủng. Những tia nắng vàng chiếu từng đường thẳng rọi xuống 2 con người yêu nhau từ lần gặp đầu tiên.

nên gọi anh là thầy hay chồng